Tháng 6

Chuyên mục: Sản phẩm học viên
September 7, 2022

Một ngày của tháng sáu dài lê thê, nó bắt đầu quá sớm và kết thúc quá trễ, khiến ta mất đi khoảng thời gian quý báu ngắm nhìn hoàng hôn cuối ngày. Nhưng thiên nhiên sẽ ban tặng một vẻ đẹp diệu kì dành cho những người đủ kiên nhẫn và gác lại những bận rộn thường ngày để đón chờ hoàng hôn. Màu đỏ rực của mặt trời pha loãng hòa với sắc xanh của màn đêm tạo nên một màu tím đậm mộng mị. Phía xa xăm chân trời là sự níu kéo vô ích của chút ánh sáng chưa bị che đi hẳn. Ngắm nhìn sự kết thúc bao giờ cũng buồn và trầm lặng hơn ngắm nhìn sự bắt đầu. Tôi thích những bầu trời đậm màu và tối. Thiên nhiên thật biết cách chi phối cảm xúc với những kĩ nghệ điều phối ánh sáng.

Tháng sáu mở đầu bằng sự vồn vã và chạy nước rút. Những ngày tháng trì trệ trong cảm xúc đã khiến ta tụt lại phía sau quá nhiều so với người bạn đồng trang lứa. Phải cố gắng, phải làm, phải học. Phải đọc, phải viết nhiều hơn, phải kéo đống suy nghĩ ngổn ngang thành một trật tự cố định. Phải thay đổi, phải năng suất, phải trở nên tốt hơn. Phải dành toàn bộ sự tập trung để tiến lên trước chút đỉnh. Mà rồi bấy nhiêu đó cũng chẳng thấm vào đâu, chỉ là quá nhiều thứ cần phải nỗ lực, quá nhiều thứ cần phải làm, quá nhiều thứ phải học. Cuối cùng để lại sau một ngày dài chỉ có sự mệt mỏi. Tôi ngắm nhìn bản thân thẫn thờ chìm sâu vào những hành động xao nhãng tâm trí khỏi sự trống trải vô thường. Thấy được đôi mắt lướt nhanh trên trang giấy còn bàn tay thì mân mê những con chữ của Márai. Nghe tiếng kêu vui tai của ếch nhái gọi bạn tình vang vọng sau một cơn mưa. Trong các khu chợ, đầy rẫy những quả vải đỏ mọng với lớp vỏ sần sùi bao bọc lấy thứ thịt trắng nõn ngọt lịm, những múi măng cụt ẩn sau lớp vỏ tím sẫm mềm nhũn. Tất thảy chỉ chờ ta mua về và bỏ vào tủ lạnh, để cái vị ngọt thanh mát lạnh khỏa khuây mọi xúc cảm của một ngày.

Kết thúc tháng sáu không gì tuyệt vời hơn vài quả ngọt, vài trang sách hay cùng sự im ắng và dịu êm của một bài hát nhẹ mang lại trong một buổi sáng sớm của ngày cuối cùng. Lửng lơ như một khối không khí lạnh lẽo trôi chậm, lướt qua từng phần cơ thể từ tốn. Mỉm cười với đôi mắt được thả lỏng và trôi dạt đi một phương trời xa xôi, nàng tháng sáu dường như dịu dàng hơn, tỏa nhiều hơi nắng ấm áp của sự đồng điệu hơn. Nhưng thật trớ trêu khi ta chui rúc vào bốn tường để trốn chạy khỏi nàng. Lời xin lỗi cũng không mấy trọng, chỉ là ta vẫn còn đang trên con đường tìm những điều quan trọng với bản thân.

Người Viết: Dư Duy - Học viên Cohort #1 khoá Viết Phản Tư

MỞ - Mơ và Hỏi
Nơi mỗi người trẻ được mơ,
được học và được kết nối
Trải nghiệm học ở MỞ
MỞ - Mơ và Hỏi Podcast
Phát hành tại Apple Podcasts,
Spotify, Soundcloud và Anchor